Mỗi người phải sống cho trọn đời mình cho đến giây phút cuối cùng, bằng tất cả bầu nhiệt huyết để đắp bồi cho cuộc đời bằng những bông hoa tươi thắm, cho hậu thế được hạnh phúc an vui, phải dám sống cho đến khi kết thúc đời mình, và cái bước kế tiếp là cái bước ngang qua lằn ranh đi vào cõi c
“Có chết thì mới có sanh (trở lại) Có sanh ra thì có chết. Chết thì người đời buồn, Sanh thì người đời vui Buồn vui là hai cái lặp đi lặp lại vô cùng tận, Vì đối đãi nhau cho nên thành ra cái nọ đối với cái kia.
Tôi cũng hiểu thêm rằng cho dù mộ đạo hay làm việc thiện đến đâu chăng nữa, chúng ta không thể đạt được giải thoát hoặc lên cõi Niết bàn. Mọi hành vi thiện chỉ có thể giúp chúng ta tái sinh lên cõi an vui như cõi trời hoặc Phạm Thiên chẳng hạn.
Chết chẳng cần phải nhận biết thông thường như chuyện bệnh tật hay huyền bí gì lắm. Thực chất với một chút khéo léo cần thiết, con người có thể kiểm soát được thời gian sắp chết của mình và nó sẽ tạo cho mình một cảm giác bình yên.
Đời sống của tất cả chúng sinh, sau khi được sanh ra là phải chịu biến đổi với sự khiếm khuyết của các giác quan. Cái chết chỉ là một sự thay đổi, sự chấm dứt đời sống ở nơi này; sự tan rã của các tế bào, sự vất bỏ của thân xác này.
Người mẹ đau khổ vâng lời và ôm xác con vào xóm để xin tro tàn theo lời Ðức Phật dạy. Nhưng đi từ trưa đến tối, nhà này sang nhà khác, bà mẹ đau khổ đều nhận được những câu trả lời giống nhau: “Gia đình chúng tôi cũng có người đã chết”.