Việc quan trọng nhất trong đời, không gì hơn sanh tử. Một hơi thở không trở vào, là đã qua đời sau, mà nếu có một niệm sai lạc, tất nhiên phải luân hồi. Cúi mong Ngài dủ lòng từ, dạy bảo chúng con rõ ràng về cách thức niệm Phật vãng sanh.
Đạo Phật chủ trương tôn trọng sự sống, không giết hại (ahimsa), nhưng không coi sự sống là một điều thiêng liêng bất khả xâm phạm, như các tôn giáo thần khải, hay phải tôn trọng tuyệt đối như đạo Jain. Đối với đạo Phật, sự sống cũng như sự chết nằm trong một vòng sinh tử rộng lớn.
Muốn đạt tới cảnh giới an vui giải thoát, điều kiện tiên quyết là phải lắng được tâm, gạn được ý như lời Phật thuyết: “ Tùy kỳ tâm tịnh tắc Phật độ tịnh ". (Tâm mình an tịnh thì cõi Phật hiện ra).
Pháp môn tịnh độ có ba kinh một luận, pháp tu hành có bốn pháp, trong đó có pháp trì danh niệm Phật, pháp này được hình thành dựa trên cơ sở bốn mươi tám lời nguyện của đức Phật A Di Đà khi cò
Ba tác phẩm được coi là nền tảng của Tịnh độ tông là kinh Vô Lượng Thọ, Quán Vô Lượng Thọ, kinh A Di Đà, cộng thêm tác phẩm Vãng sinh Tịnh độ luận của Thế Thân.
Này đại chúng! Nơi thời kỳ Chánh pháp cuối cùng, hoặc về sau nữa, nếu có người nào tin nhận, ghi nhớ rõ ràng nghĩa thú của Kinh Niệm Phật Ba La Mật này, rồi nương theo đó xưng niệm danh hiệu Nam mô A Di Đà Phật.
Có đức tin mạnh mẽ, lập nguyện vững vàng, thực hành theo đúng chí nguyện. Có đủ ba yếu tố Tín, hạnh, Nguyện, là có thể bước lên đường đi đến cõi Cực lạc.
Kinh nói: "Hết thảy mọi pháp giới trong vô số thế giới như hư không, thảy đều dùng đầu của một sợi lông mà đo lường khắp. Mỗi một đầu của sợi lông ở ngay trong một niệm, hóa ra vô số thân nhiều như vi trần bất khả thuyết bất khả thuyết...