Người xưa, trong tất cả cảnh, với tất cả thời, các Ngài đều áp dụng công phu tu hành đắc lực. Tùy thời các Ngài đều thụ dụng an ổn. Như: Giả gạo, ngắm hoa, hái rau, nấu cơm, nấu nước… Các Ngài rất bình thường. Thế ấy tại sao chúng ta lại không bình thường?
Bất luận pháp môn nào, muốn tu cho thành, ngoài công phu tứ thời ra, phải áp dụng luôn cả trong bốn oai nghi (đi, đứng, nằm, ngồi) trừ khi làm việc bằng trí óc mà thôi.
"Thiền Quan Sách Tấn" do ngài Châu Hoằng rút những chuyện cốt yếu, xếp theo loại, biên thành tập từ hai quyển Thiền Môn Phật Tổ Cương Mục và Ngữ Đăng Chư Ngữ Lục. Trong ấy ghi chép những lời tường thuật của các vị Tôn túc về sự tham học, tu chứng của mình.
Cuộc đời vô thường, mạng sống mỏng manh, không ai thay thế ai được. Con người sanh ra lớn lên rồi già rồi chết, nhưng đâu phải ai cũng lớn lên già chết một cách bình thường, có khi chưa lớn đã chết, chưa già đã chết v.v... Lại cũng có trường hợp già hoài mà không chết. Lạ lùng! Rõ ràng không phải mình muốn mà được.
Trong kinh Phật dạy: Tu bất cứ pháp môn nào của đạo Phật, hiếu vẫn là gốc, không thể thiếu được. Cho nên người xuất gia hay người Phật tử tại gia, chưa làm tròn được nhiệm vụ hiếu đạo này thì thật đáng thương xót!
Nguồn Thiền là một quyển luận của Tổ Khuê Phong Tông Mật. Quyển Nguồn Thiền đối với người tu Thiền rất có giá trị. Xưa, ở Triều Tiên, Thiền sư Phổ Chiếu không được học trực tiếp với các vị Thiền sư Trung Hoa. Ngài nhờ đọc quyển luận này mà được ngộ đạo, thành một Thiền sư chánh thống và truyền bá Thiền tông thạnh hành một thời tại Triều Tiên.
Người Phật tử sống trong cuộc đời, phải áp dụng sự tu tập trong các sinh hoạt hàng ngày để làm gia tăng hạnh phúc cho mình và cho người. Khi ta sống trong chánh niệm thì tâm ta trở về trạng thái trong sáng rộng lớn tự nhiên của nó, do đó n