Tháng Bảy lại về, mùa báo hiếu lại đến. Không khí u buồn của những ngày cuối thu làm cho chúng ta cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ về cuộc đời, nghĩ về mẹ - về cha. Những mẹ cha quá cố bảy đời và cả những mẹ cha hiện tại.
Ngày đó tôi được nghe quý Thầy kể về công ơn cha mẹ, những tấm gương hiếu thảo của các bậc thánh như tôn giả Mục Kiền Liên, tôn giả Xá Lợi Phật, hòa thượng khai sơn chùa Từ Hiếu,v.v… Tôi không biết làm thế nào để báo hiếu trọn vẹn, vì công hạnh của các bậc tiền nhân đã làm thật vô cùng vĩ đại mà đối với tôi chắc không thể làm được.
Đức Địa Tạng là một vị đã chứng bực Đẳng Giác trải đến vô lượng A Tăng Kỳ kiếp rồi. Ngài có lời đại nguyện rằng: Nếu Ngài chưa độ hết chúng sanh, thì Ngài không chứng quả Bồ Đề, và nếu sự thọ khổ trong địa ngục hãy còn, thì Ngài thề không chịu thành Phật.
Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không lớn lên được. Cằn cỗi, héo mòn. Những bài hát, những bài thơ ca tụng tình mẹ, bài nào cũng dễ hát, cũng hay.