Luận Đại Thừa Khởi Tín nói: “Tất cả chúng sinh chẳng được gọi là giác, vì từ xưa đến nay, niệm niệm tiếp nối nhau chưa từng lìa niệm”. Niệm là bất giác. Phật là giác.
Thuở xưa, có người đến hỏi một vị Thiền sư: "Bậc tu hành đã ngộ lý Chân Không, có lạc vào vòng Nhân quả đặng?" Thiền sư đáp: "Bậc đại tu hành chẳng lạc vào vòng Nhân quả".
Trong “Hương Quê Cực Lạc” đây tuy sự khuyến hóa không ngoài làm lành, niệm Phật, song đó lại chính là phương tiện khéo đưa mọi người đi sâu vào thật hạnh, âm thầm hoán cải từ người đến cảnh một cách mầu nhiệm. Vì đối với người thâm hiểu Phật pháp, thì toàn sự là lý, sự trì tức là lý trì.
Danh từ "Đạo Phật" bị khai thác và lạm dụng đến mức tối đa tại Việt Nam. Trong lịch sử truyền bá Đạo Phật ở Đông cũng như Tây chưa bao giờ Phật giáo bị phân hóa trầm trọng như trên giải đất vốn đã phân hóa này.