| Con Đường Mặt Trời |
|
|
|
| Văn Học và Nghệ Thuật - Văn Thơ Phật Giáo | |||
| Viết bởi Thích Pháp Trung | |||
|
Hôm ấy, mình đi thiền hành sau lưng Thầy Pháp Ứng, kế bên mình là một em gái nhỏ, người học trò bé bỏng của Thầy đang đi nhẹ nhàng bên tăng thân. Những bước chân đi mãi rồi cũng dừng lại. Thầy Pháp Ứng nhặt một chiếc lá vàng rơi trước sân và cầm trên tay để ngắm nó. Lúc ấy, mình nói với em gái rằng Thầy Pháp Ứng đang cầm mặt trời trên tay đấy em. Em ngạc nhiên lắm. Cầm trên tay chiếc lá được Thầy trao, em hỏi : “Thầy ơi ! Sao con cầm mặt trời trên tay mà không thấy nóng ?”. Câu hỏi ngây thơ của em làm anh phải giật mình vì anh chợt thấy mình không thể nào nói cho em hiểu được. Cái mặt trời trên tay em không hề nóng, không chói mắt, không ở trên cao,… mà rất ư là dễ thương đang nằm trên tay em. Mặt trời đó có màu vàng, hình dáng là một chiếc lá rất là đẹp và hiện diện ngay trước mắt em, anh và Thầy Pháp Ứng. Không những thế mặt trời này còn biết cười, biết nói, biết ăn, biết đi cùng em, biết nhìn em bằng con mắt từ bi và lại còn tươi mát nữa. Có thể mặt trời đó năm nay chừng 38 tuổi thôi và như vậy là rất trẻ. Em cũng như anh, Thầy được sinh ra từ mặt trời đấy chứ. Phải cảm ơn em rất nhiều, một tâm hồn ngây thơ và hồn nhiên. Câu nói đó của em không có sự lý luận mệt mỏi và khó hiểu nhưng lại mang rất nhiều điều hay và đẹp. Nhờ em mà bây giờ anh nhìn đâu cũng thấy mặt trời cả. Khi đi thiền hành qua từng gốc cây, mặt trời này tạo ra bóng mát, ở ngoài đồng mặt trời tạo ra lúa gạo và rất là nhiều thứ đẹp đẽ trên quả đất này. Và đôi lúc anh nhìn em anh thấy mặt trời trong đó, em đã dễ thương hơn nhiều khi được học hỏi từ mặt trời. Mặt trời đã có trong em từ hồi nào rồi, bây giờ đang hé rạng để chiếu sáng làm anh thấy mình trẻ lại những ngày tuổi thơ hồn nhiên của mình.
Thầy Pháp Trung
|


