| Bốn Mươi Tám Lời Nguyện Của Đức Phật A Di Đà |
|
|
|
| Tông Phái Phật Giáo - Tịnh Độ Tông | ||||
| Viết bởi Thích Tuệ Ðăng - Thích Minh Phát | ||||
Trang 1 của 2
Pháp
môn tịnh độ có ba kinh một luận, pháp tu hành có bốn pháp, trong đó có pháp
trì danh niệm Phật, pháp này được hình thành dựa trên cơ sở bốn mươi tám lời nguyện của đức
Phật A Di Đà khi còn tu nhân hiệu là Pháp Tạng tỳ kheo. Đặc biệt lời nguyện thứ
mười tám, mười chín, và mười là ba lời nguyện mà hành giả tịnh đô ngày đêm nên
luôn ghi khắc trong lòng.
Ðiều
nguyện thứ mười tám: Nếu con
được thành Phật, mà chúng sinh trong mười phương dốc lòng tin tưởng, muốn sinh
về cõi nước con chỉ trong mười niệm, nếu không được toại nguyện, thì con chẳng
trụ ở ngôi Chính giác, trừ kẻ phạm năm tội nghịch và gièm chê chính pháp.
Ðiều
nguyện thứ mười chín: Nếu
con được thành Phật, mà chúng sinh mười phương phát tâm Bồ Ðề, tu các công đức,
dốc lòng phát nguyện, muốn sinh về cõi nước con, tới khi thọ chung, mà con
chẳng cùng đại chúng hiện ra chung quanh trước mặt người ấy, thì con chẳng trụ
ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi: Nếu con
được thành Phật, mà chúng sinh trong mười phương nghe danh hiệu của con, để
lòng nhớ nghĩ đến nước con, tu trồng các công đức, dốc lòng hồi hướng, cầu sinh
về cõi nước con mà không được vừa lòng, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác. Bốn Mươi Tám Lời Nguyện
Của Đức Phật A Di Đà
1/ Văn Suôi (Trích Kinh Vô Lượng Thọ) Hán dịch: Pháp Sư Khang Tăng Khải
Dịch
giả: Hòa thượng Thích Tuệ Ðăng)
Ðiều
nguyện thứ nhất: Nếu con
được thành Phật mà trong cõi nước con còn có địa ngục, ngã quỷ, súc sinh, thì
con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai: Nếu con được
thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con sau khi thọ chung, còn phải sa
vào đường dữ, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba: Nếu con được
thành Phật, mà tất cả Trời, Người trong cõi nước con thân không giống màu vàng
y, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ tư: Nếu con được
thành Phật, mà tất cả Trời, Người trong cõi nước con thân hình còn có kẻ đẹp,
người xấu thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ năm: Nếu con được
thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con không biết rõ túc mệnh của mình
và những việc đã xảy ra trong trăm ngàn ức na do tha các cõi Phật, thì con
chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ sáu: Nếu con được
thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con, không được phép Thiên nhãn, cho
đến không thấy rõ trăm ngàn ức na do tha các cõi Phật, thì con chẳng trụ ở ngôi
Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bảy: Nếu con được
thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con không được phép Thiên nhãn, không
được nghe và thọ trì hết thảy lời thuyết pháp của trăm ngàn ức na do tha các
Ðức Phật, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ tám: Nếu con được
thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con, không được thấy tâm trí kẻ khác,
cho đến không biết rõ tâm niệm của hết thảy chúng sinh trong trăm ngàn ức na do
tha các cõi Phật, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ chín: Nếu con
được thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con, không được phép thần túc,
trong một khoảng một niệm, cho đến không vượt qua được trăm ngàn ức na do tha
các cõi Phật thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ mười: Nếu con
được thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con, còn có ý niệm tham chấp
thân hình, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ mười một: Nếu con
được thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con, không trụ vào chính định và
chứng quả Niết Bàn, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ mười hai: Nếu con
được thành Phật, mà ánh sáng còn có hạn lượng, không soi thấu được trăm ngàn ức
na do tha các cõi Phật, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ mười ba: Nếu con
được thành Phật, mà thọ mệnh còn có hạn lượng, chỉ được trăm ngàn ức na do tha
kiếp, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ mười bốn: Nếu con
được thành Phật, mà hàng Thanh Văn trong cõi nước con, còn có thể tính đếm được
và chúng sinh trong ba ngàn Ðại thiên thế giới ở trong trăm ngàn kiếp thành bậc
Duyên Giác hết, rồi tính đếm mà biết được số đó là bao nhiêu, thì con chẳng trụ
ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ mười lăm: Nếu con
được thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con, thọ mệnh còn có hạn lượng,
trừ phi những bản nguyện riêng của họ, muốn dài, ngắn đều được tự tại. Nếu
không được như vậy, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ mười sáu: Nếu con
được thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con, còn có ai nghe thấy tiếng
chẳng lành, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ mười bảy: Nếu con
được thành Phật, mà vô lượng chư Phật ở mười phương thế giới không ngợi khen
danh hiệu của con, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ mười tám: Nếu con
được thành Phật, mà chúng sinh trong mười phương dốc lòng tin tưởng, muốn sinh
về cõi nước con chỉ trong mười niệm, nếu không được toại nguyện, thì con chẳng
trụ ở ngôi Chính giác, trừ kẻ phạm năm tội nghịch và gièm chê chính pháp.
Ðiều
nguyện thứ mười chín: Nếu
con được thành Phật, mà chúng sinh mười phương phát tâm Bồ Ðề, tu các công đức,
dốc lòng phát nguyện, muốn sinh về cõi nước con, tới khi thọ chung, mà con
chẳng cùng đại chúng hiện ra chung quanh trước mặt người ấy, thì con chẳng trụ
ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi: Nếu con
được thành Phật, mà chúng sinh trong mười phương nghe danh hiệu của con, để
lòng nhớ nghĩ đến nước con, tu trồng các công đức, dốc lòng hồi hướng, cầu sinh
về cõi nước con mà không được vừa lòng, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi mốt: Nếu
con được thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước con, chẳng được đầy đủ ba
mươi hai tướng của bậc Ðại nhân, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi hai: Nếu
con được thành Phật, hết thảy chúng Bồ Tát ở cõi Phật phương khác sinh về cõi
nước con, sau đó sẽ tới bậc Nhất Sinh Bổ Xứ, trừ bản nguyện riêng của mỗi vị tự
tại hóa hiện, vì thương xót chúng sinh mà rộng lớn, bền chắc như áo giáp, tu
các công đức, độ thoát hết thảy, rồi khắp các cõi Phật, tu hạnh Bồ Tát và cúng
dường mười phương chư Phật, khai hóa vô số chúng sinh, khiến lập nên đạo Vô
Thượng Chính Giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi ba: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát trong cõi nước con, nương sức thần của Phật
đi cúng dường các Ðức Phật trong khoảng thời gian một bữa ăn, mà không tới được
vô số, vô lượng ức na do tha các cõi Phật, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi bốn: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát trong cõi nước con, ở trước chư Phật, hiện
ra công đức, muốn có muôn vàn vật dụng để cúng dường. Nếu không được như ý, thì
con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi lăm: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát trong cõi nước con, không diễn thuyết được
Nhất Thiết Trí, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi sáu: Nếu
con được thành Phật, các Bồ Tát trong cõi nước con, không được thân Kim Cương
Na La Diên, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính Giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi bảy: Nếu
con được thành Phật, mà Trời, Người trong cõi nước, cùng tất cả muôn vật không
có hình sắc tốt đẹp, không thể tính lường, và hết thảy chúng sinh cho đến bậc
đã được phép Thiên nhãn, mà không nói được rõ ràng danh số, thì con chẳng trụ ở
ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi tám: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát trong cõi nước con, cho đến kẻ có ít công
đức nhất, không thấy được ánh sáng muôn mầu của cây Bồ Ðề cao bốn trăm vạn do
tuần, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ hai mươi chín:
Nếu con được thành Phật, mà các Bồ Tát trong cõi nước con, thụ trì, đọc tụng,
giảng thuyết Kinh pháp, mà không được trí tuệ biện tài, thì con chẳng trụ ở
ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi: Nếu con
được thành Phật, mà trí tuệ biện tài của các Bồ Tát trong cõi nước con còn có
hạn lượng, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi mốt: Nếu
con được thành Phật, thì cõi nước con thanh tịnh, soi thấy tất cả vô lượng, vô
số thế giới chư Phật ở mười phương không thể nghĩ bàn, như tấm gương sáng thấy
được hình dạng mặt mày của mình. Nếu không được như vậy, thì con chẳng trụ ở
ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi hai: Nếu
con được thành Phật, trong cõi nước con, từ mặt đất đến hư không, cung điện,
lâu đài, hồ ao, cây cỏ và muôn hoa đều được tạo nên bằng vô lượng của báu hòa
lẫn với ngàn thứ hương thơm. Tất cả đều xinh đẹp lạ lùng hơn cả cõi Trời và cõi
Người. Hương thơm của muôn vật tỏa ra ngào ngạt khắp mười phương thế giới. Bồ
tát ở các nơi ngửi hương thơm ấy đều tu theo hạnh của Phật. Nếu không được như
thế, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi ba: Nếu
con được thành Phật, chúng sinh trong vô lượng thế giới chư Phật mười phương
không thể nghĩ bàn, đều nhờ ánh quang minh của con chạm đến thân họ, khiến thân
được nhẹ nhàng hơn cả Trời và Người. Nếu không được như thế, thì con chẳng trụ
ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi bốn: Nếu
con được thành Phật, mà chúng sinh trong vô lượng thế giới chư Phật mười phương
không thể nghĩ bàn, nghe danh hiệu của con mà không được pháp Vô Sinh Pháp Nhẫn
và các môn thâm tổng trì của bậc Bồ Tát, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi lăm: Nếu
con được thành Phật, mà nữ nhân trong vô lượng thế giới chư Phật mười phương
không thể nghĩ bàn, nghe danh hiệu con đều vui mừng, phát tâm Bồ Ðề, chán ghét
thân gái. Sau khi mệnh chung mà còn phải làm thân nữ nhân nữa, thì con chẳng
trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi sáu: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát trong vô lượng thế giới chư Phật mười phương
không thể nghĩ bàn, nghe danh hiệu con, sau khi thọ chung, thường tu phạm hạnh
cho đến khi thành Phật. Nếu không được như thế, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính
giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi bảy: Nếu
con được thành Phật, mà Trời và Người trong cõi vô lượng thế giới chư Phật mười
phương không thể nghĩ bàn, nghe danh hiệu con, cúi đầu đảnh lễ, năm vóc gieo
xuống đất, vui mừng tu hạnh Bồ Tát, được hầu hết Trời và Người kính trọng. Nếu
không được như thế, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi tám: Nếu
con được thành Phật, mà Trời và Người trong cõi nước con, muốn có y phục, thì y
phục tốt đẹp tùy theo tâm niệm của họ tự nhiên hiện ra trên mình họ. Nếu còn
phải cắt may, nhuộm, giặt thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ ba mươi chín: Nếu
con được thành Phật, mà Trời và Người trong cõi nước con, không được sự hưởng
thụ vui sướng bằng vị Tỳ Kheo đã dứt hết mọi phiền não thì con chẳng trụ ở ngôi
Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bốn mươi: Nếu con
được thành Phật, mà các Bồ Tát trong cõi nước con, tùy ý muốn thấy vô lượng thế
giới trang nghiêm thanh tịnh của chư Phật ở mười phương đều được như nguyện.
Chẳng hạn, nhìn trong cây báu thấy rõ hết cả, như nhìn vào tấm gương sáng thấy
rõ nhân diện. Nếu không được như thế, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bốn mươi mốt: Nếu
con được thành Phật, mà các chúng Bồ Tát ở thế giới khác nghe danh hiệu con, từ
đó đến khi thành Phật, mà các sắc căn còn thiếu kém, thì con chẳng trụ ở ngôi
Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bốn mươi hai: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát ở thế giới phương khác, nghe danh hiệu con,
đều được chính định giải thoát thanh tịnh; rồi trụ vào chính định đó trong
khoảng một ý niệm cúng dường vô lượng chư Phật Thế Tôn chẳng thể nghĩ bàn, mà
vẫn không mất chính định. Nếu không được như thế, thì con chẳng trụ ở ngôi
Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bốn mươi ba: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát ở thế giới phương khác, nghe danh hiệu con
sau khi mệnh chung, thác sinh vào nhà tôn quý. Nếu không được như thế, thì con
chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bốn mươi tư: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát ở thế giới phương khác, nghe danh hiệu con
vui mừng hớn hở, tu hạnh Bồ Tát, trọn đủ công đức. Nếu không được như thế, thì
con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bốn mươi lăm: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát ở thế giới phương khác, nghe danh hiệu con
đều được Phổ Ðẳng tam muội, rồi trụ vào tam muội đó cho đến khi thành Phật,
thường được thấy chư Phật chẳng thể nghĩ bàn. Nếu không được như thế, thì con
chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bốn mươi sáu: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát trong cõi nước con, muốn nghe pháp gì, đều
theo chí nguyện mình, tự nhiên được nghe. Nếu không được như thế, thì con chẳng
trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bốn mươi bảy: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát ở thế giới phương khác, nghe danh hiệu con
mà chẳng tới được bậc Bất thoái chuyển, thì con chẳng trụ ở ngôi Chính giác.
Ðiều
nguyện thứ bốn mươi tám: Nếu
con được thành Phật, mà các Bồ Tát ở phương khác, nghe danh hiệu con mà chẳng
tới ngay được ba đức nhẫn: Âm hưởng nhẫn, Nhu thuần nhẫn và Vô sinh pháp nhẫn.
Ðối với các pháp của Phật mà không chứng được bậc Bất thoái chuyển, thì con
chẳng trụ ở ngôi Chính giác.(Luy Lâu sửa) |


