|
|
 |
Phật Học Căn Bản
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Minh Niệm
|
|
Đức Thế Tôn đã cẩn trọng để lại cho chúng ta rất nhiều tiêu chuẩn thẩm định chánh pháp như Duyên khởi, Tứ y cứ, Nhị đế, Tam pháp ấn v.v… Trong đó, Tứ y cứ là một thước đo quan trọng nhưng ít được đem ra sử dụng một cách rộng rãi và triệt để, nếu không nói là bị lãng quên. |
|
Đọc thêm...
|
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Thích Thông Huệ
|
|
Trong cuộc sống, ai cũng có những điều mang canh cánh bên lòng, không thể quên được. Người ngoài đời có nhiều nỗi lo về sinh kế, về công danh hoặc về những ơn nghĩa khó đáp đền. Đối với người tu, dù ít bận tâm đến những vấn đề thuộc đời sống thường nhật, nhưng vẫn có nhiếu điều phải ghi khắc vào tâm khảm. Trong đó, có mười điều tâm niệm.
Mười điều tâm niệm được tìm thấy trong Luận-Bảo-Vương Tam-Muội. Đây là hành trang của một hành giả mang theo suốt lộ trình tu hành, từ khi phát tâm đến khi thành chánh giác. |
|
Đọc thêm...
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Thích Nguyên Tạng
|
|
Phật giáo đã cung cấp lời giải thích thỏa đáng nhất về việc con người từ đâu đến và rồi sẽ đi về đâu. Khi chúng ta chết, Thần thức, với tất cả những khuynh hướng sở thích, tài năng và tính tình có sẵn và tùy thuộc vào đời sống này, chính nó sẽ tái thiết lập ở trong trứng thụ tinh. Như vậy, một cá nhân trưởng thành, là sự tái sinh và sự phát triển nhân cách, được quy định bởi hai yếu tố tính chất tinh thần trong quá khứ và môi trường sống mới.
Người Phật tử thực hành theo Bát chánh đạo thì sẽ thành tựu được phúc lạc một cách viên mãn. Bạn sẽ thấy mỗi bước trong Bát chánh đạo này bao hàm mọi lĩnh vực trong cuộc sống: tri thức, đạo đức, xã hội, kinh tế, tâm lý và do đó nó tiềm tàng mọi nhu cầu mà con người cần hướng đến một cuộc sống yên bình hạnh phúc và thăng hoa đời sống tâm linh. |
|
Đọc thêm...
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Thích Thanh Từ
|
|
Trong thời gian yên tu, những điều mắt thấy tai nghe có cảm hứng, chúng tôi viết lại thành tập sách nhỏ bé này, tựa đề là "Cành Lá Vô Ưu.” Vì trong lúc yên tu, chúng tôi không muốn để mất thời gian tra khảo, nên những chứng liệu trong đây nhớ đâu ghi đó chưa hẳn hoàn toàn chính xác.
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn đọc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho ngừơi đọc dễ bề nghiên cứu. Bệnh của chúng tôi là, cái gì thấy hay, không thể ôm ấp trong lòng, mà phải phô bày cho mọi người cùng biết; cái gì cảm thấy có lợi ích cho cuộc sống đều trình bày ra cho mọi người được lợi ích. Có thể đây là bệnh chủ quan của chúng tôi, song có trình bày ra dù người đọc có thực hành hay không, lòng mình cũng cảm thấy an ổn. |
|
Đọc thêm...
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Thích Minh Châu
|
|
"Đạo đức Phật giáo và hạnh phúc con người" là một tuyển tập gồm 29 bài nghiên cứu và thuyết giảng cho Tăng Ni Phật tử, được rút ra từ rất nhiều bài báo, bài thuyết pháp của Hòa thượng Thích Minh Châu trong vòng 10 năm qua, trong sự nghiệp 50 năm nghiên cứu Phật pháp, dịch thuật kinh điển, hoằng pháp, giáo dục và tham gia lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam của Hòa thượng.
Đạo đức học trong triết học là môn học nhằm đánh giá hành động; từ đó nhận rõ con đường người ta phải theo để loại trừ những sai lầm, khổ đau, tiến đến hạnh phúc tối hậu. Trong ý nghĩa tổng quát và căn bản này, toàn bộ kinh sách Phật giáo dù vô cùng phong phú, chi li, khúc chiết vẫn được xem là thuộc pháp môn để thực hành, để tu tập, tiến đến giải thoát, hạnh phúc miên trường, cứu cánh Niết bàn; và như thế, Phật học rốt lại chính là Đạo đức học. Đó là ý nghĩa thực tiễn nhất của giáo lý Phật giáo vậy. |
|
Đọc thêm...
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Thích Chân Tính
|
|
Giáo pháp đức Phật có muôn ngàn phương tiện. Thế nên tùy theo căn cơ trình độ chúng sinh thích hợp mà thực hành. Điều này đòi hỏi con người phải có một trí tuệ sáng suốt để nhận định, chọn đúng hướng đi cho mình, khỏi nhọc lòng mà kết quả lại khả quan. Nhưng cho dù pháp môn nào đi nữa cũng không ngoài mục đích hướng dẫn chúng sinh lìa khổ đạt vui, giũ sạch phiền não tham, sân, si đạt đến chỗ thanh tịnh giải thoát. Đức Phật dạy: "Cũng như nước trong tất cả biển duy chỉ có một hương vị, hương vị của mặn. Trong tất cả giáo pháp của Như Lai chỉ có một hương vị, hương vị của giải thoát". |
|
Đọc thêm...
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Tỳ kheo Pháp Thông
|
|
“Con Ðường Cổ Xưa” là tác phẩm giới thiệu về Bát Thánh Ðạo, là lộ trình Giải thoát của những bậc Giác ngộ uyên vĩ xưa cũng như nay.
Tác phẩm này được Ngài Piyadassi làm cho sáng tỏ thêm Tôn chỉ của Ðấng Từ phụ. Những vấn đề Ngài nêu ra đều được dẫn chứng bằng một đoạn kinh hay một sự thật sinh động trong đời thường mà chúng ta sẽ cảm nhận một sự sâu sắc đầy thú vị.
"Con Ðường Cổ Xưa" đã cố gắng giúp người học Phật tập chú vào những điểm Giáo lý cốt lõi nhất đã được tất cả các Tông phái công nhận như là điểm chung đồng và thuần túy nhất của đạo Phật. Thông suốt được những điểm Giáo lý này có thể được xem như đã thâm nhập toàn bộ con đường Giác ngộ Giải thoát của Ðức Phật. |
|
Đọc thêm...
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Thật Hiền Đại sư
|
|
Phát bồ đề tâm văn là một bài văn rất ngắn, nhưng nội dung của bài văn này, bất cứ người học Phật nào cũng phải nằm lòng, không những vậy mà phải đời đời khắc cốt ghi tâm. Chúng tôi trong những ngày đầu tiên chập chững bước đi trên con đường đạo, may mắn đã đọc được bài văn này. Nếu không có bài văn này có lẽ chúng tôi đã bị dòng thác cuộc đời kéo phăng đi mất. Vậy bài văn này nội dụng nói gì ? Văn chỉ cho ta thế nào là tâm phàm phu thế nào là tâm Phật. Thế nào là chưa phát bồ đề tâm, làm thế nào để phát tâm bồ đề. Đâu là tà, chánh, chân, ngụy, đại, tiểu, thiên viên ? Phát Bồ đề tâm là căn bản của việc học Phật, nhưng Bồ đề là gì, Bồ đề tâm là thế nào, phát Bồ đề tâm cách nào, cả ba câu hỏi ấy vẫn cần phải giải thích.
Ta hãy thử nghe Ngài nói: Tôi từng nghe, cửa chính yếu để nhập đạo thì sự phát tâm đứng đầu, việc khẩn cấp để tu hành thì sự lập nguyện đứng trước. Nguyện lập thì chúng sanh độ nổi, tâm phát thì Phật đạo thành được. Cái tâm quảng đại không phát, cái nguyện kiên cố chẳng lập, thì dẫu trải qua đời kiếp nhiều như cát bụi, cũng y nhiên vẫn ở trong phạm vi luân hồi. Tu hành dẫu có, cũng toàn là lao nhọc, khổ sở một cách vô ích. Do đó mà Kinh Hoa nghiêm đã nói, quên mất tâm Bồ đề mà tu hành các thiện pháp thì gọi là hành động theo ma vương. Quên mất còn thế, huống chi chưa phát. Nên muốn học Như Lai thừa thì trước phải phát Bồ đề nguyện, không thể chậm trễ. |
|
Đọc thêm...
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Thật Hiền Đại Sư
|
|
Có vị khách hỏi: đốt ngón tay phát khởi bởi hàng Thích tử, từ trước đến nay các bậc tôn túc người tán thán kẻ bài xích, tốt xấu không định, thị phi khó phân. Nguyện xin ngài ban cho chúng tôi vài lời để quyết trừ lòng nghi.
Tĩnh Am đại sư đáp: Lành thay! Lành thay! Câu hỏi thật thích đáng. Điều này có quan hệ mật thiết đến Phật giáo, lại dễ khiến kẻ phàm tình sanh lòng nghi hoặc. Nếu chẳng một phen đàm luận rõ ràng thì thị phi tà chánh chẳng biết nhân đâu dứt trừ...Nay ta vì ngươi thống quát cổ kim, thuyết minh rõ sự sai biệt, lược có sáu loại:
Một là nội ngoại tà chánh sai biệt. Hai là Nho Thích lập giáo sai biệt. Ba là đại thừa và tiểu thừa khai giá sai biệt. Bốn là chư sư tông thú sai biệt. Năm là phàm thánh nhân quả sai biệt. Sáu là tâm hành thị phi sai biệt. Khi đã biết rõ sáu thứ sai biệt rồi thì đúng sai, chánh tà rõ ràng như các đường chỉ tay, chẳng còn nghi hoặc nữa. |
|
Đọc thêm...
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Thích Trí Quang
|
Phật dạy lấy bịnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm giải thoát, lấy khúc mắc làm thú vị, lấy ma quân làm bạn đạo, lấy khó khăn làm thích thú, lấy kẻ tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy người chống đối làm nơi giao du, coi thi ân như đôi dép bỏ, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm cửa ngõ đạo hạnh. Nên chấp nhận trở ngại thì lại thông suốt, mà cầu mong thông suốt thì sẽ bị trở ngại. Thế Tôn thực hiện tuệ giác Bồ đề ngay trong mọi sự trở ngại. Ương Quật hành hung, Đề Bà quấy phá, mà Ngài giáo hóa cho thành đạo cả. Như vậy há không phải chính sự chống đối lại làm sự thuận lợi, và sự phá hoại lại làm sự tác thành, hay sao?
Ngày nay, những người học đạo, trước hết không dấn mình vào trong mọi sự trở ngại, nên khi trở ngại ập đến thì không thể ứng phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất hết, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào?
|
|
Đọc thêm...
|
|
Nghiên Cứu Phật Học -
Phật Học Căn Bản
|
|
Viết bởi Thích Thanh Từ
|
|
Thờ Phật và Bồ Tát là cốt tỏ lòng nhớ ơn,
cung kính và học đòi theo hạnh nguyện của các Ngài. Bởi vì chư Phật đã trải vô
số kiếp cần khổ tu hành và đã biết bao nhiêu lần hy sinh thân mạng để mưu cầu
sự an vui lợi ích cho chúng sanh. Chư Bồ Tát cũng thực hành theo hạnh nguyện
của chư Phật, nhưng chưa được viên mãn. Cho nên, các Ngài đã phát đại nguyện
lăn xả vào cuộc đời khổ đau ô trược này để cứu độ chúng sanh. Mỗi vị đều đầy đủ
tất cả công hạnh như nhau, song tùy sở nhân tu hành từ vô lượng kiếp của mỗi vị
mà có hiển bày ưu liệt khác nhau. Chúng ta họa, tạc, tô tượng các Ngài để thờ,
là vì ngưỡng mộ hạnh nguyện cao cả của các Ngài và tỏ lòng tri ân, kính mến tâm
vị tha không bờ bến của các Ngài.
|
|
Đọc thêm...
|
|
|
|
|
|
|
Trang 1 của 4 |
|
|
|
|
 |
|